“Xin đừng trách mùa đông lá rụng
Lá đã đi qua trọn vẹn tuổi mình”
Ta hồi sinh tự buổi mới bình minh
Lá đã đi qua trọn vẹn tuổi mình”
Ta hồi sinh tự buổi mới bình minh
Thuở cây lá đã cho mình cái tuổi.
Có qua bão, qua giông mới thấy đời ngắn ngủi
Mới thấy được sức bền cây lá mùa đông
Mới nhận ra cuộc đời có có, không không
Giữa hư thực, mình chỉ là cây cỏ.
Ta nhỏ nhoi giữa tận cùng trong đó
Giữa đất trời, giữa biển rộng mênh mông.
Giữ vững lòng tin vượt qua bão, qua giông
Cho đời xanh lại, giấc mơ diệu kỳ.
Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những chuyến đi.
Những giận hờn như rượu hồng đào chưa nhấm.
Những khoảng lặng để cho đời thêm thắm
Cho cung đàn vọng mãi tháng năm.
Xin đừng trách chi chiếc lá đã lặng nằm
Lá rụng xuống cho mùa đông có tuổi
Ta nhận đời mình khi mùa đã cuối,
Thuở hoa niên ta gác lại bên đời.
Tự nhận ra mình trong một kiếp rong chơi
Ta sánh vai cùng luân hồi, vũ trụ
Đông khép lại bên đời cho mùa xuân vừa nhú
Hãy đừng trách gì lá rụng mùa đông.
Hãy đừng trách gì lá rụng mùa đông.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét